Ngàn thông khóc
gió đồi hun hút
Ta lặng lòng bên nấm đất hình tròn
Những bông huệ gặng tươi bao chốc lát
Ta lặng lòng cho nước mắt thấm vào tim
Ừ… tạo hóa và luân hồi – sinh… diệt
Chốn ta bà ai ngộ “sắc và không”
Người để lại cho ta trầm lặng một chữ “Nhân”
Ta vịn đứng lên sau bao lần gục ngã
Ta tựa vào
suốt nửa đời sóng gió
Ta sám hối
sau bao lần lầm lỡ
Ta hoàn nhân
giữa cõi yêu ma
Cõi vô thường giờ nhẹ đón Người đi
Ta không tin… và sẽ chẳng có chia ly!
Người vẫn đấy – bao dung san sẽ
Đến vô cùng, vô tận đến hư không…
Và một ngày mai xong gian lao trần thế
Người mỉm cười đón ta đến vĩnh hằng
Ta sẽ gục đầu vào vai Người
Như bao lần đi xa về quê nội
Đời được mừng – mất
đừng tiếc nghe con
Thế thì có gì đâu mà ngàn thông lại khóc
Thế thì có gì đâu – mà gió đồi
hun hút
chiều nay?
Có phải Người kia
- nhẹ vẫy bàn ta
Như những lần tiễn ta
vào say đời
đong đếm