Cát Bà đảo nhớ
Ngày xưa Cát Hải, Cát Bà
Thiên nhiên tạo hóa chỉ là một thôi
Thời gian cứ lở, cứ bồi
Thành ra hai cực chia đôi Cát Bà
Đảo vàng tận biển khơi xa
Mà sao cứ thấy đậm đà trong tim
Đứng bên Đình Vũ dõi nhìn
Đường ra bến đảo ai tìm ai đây.
Phà Viềng đưa khách chiều nay
Lung linh hạt nắng giăng đầy áo em.
Quanh co đèo dốc đường lên
Cheo neo vách đá núi nghiêng chiều tà
Gặp em giữa đêm Cát Bà
Cái riêng đâu phải chỉ là em thôi
Mênh mông mây, nước, biển trời
Núi soi ánh điện, sóng dồi vịnh sâu
Dù anh chẳng ở được lâu
Đã mang nghĩa nặng tình sâu Cát Bà.